Monday, May 30, 2005

[Astronomy]Chính xác ta đang ở nơi đâu??

Thiết nghĩ cũng nên nói về mấy ông anh em của Trái Đất chúng ta 1 chút. Ông anh 2 đứng gần ông nội Mặt Trời nhất là anh Thủy tinh (Merkur) và cậu em Út là Diêm vương tinh(Pluto). Trái Đất chúng ta là anh 4 trong cả nhà, đứng sau chị Kim Tinh (Vernus) và trước chú em Hỏa tinh (Mars). Chú Út Pluto sinh sau đẻ muộn nên cũng là người nhỏ con nhất, nhưng anh chàng to béo nhất trong gia đình không phải là anh 2 mà là cậu Sáu Mập Mộc Tinh (Jupiter). Cũng không thể quên cô em gái Thổ tinh vì cô luôn được mọi người khen là đẹp nhất nhà với vòng trang sức bằng bạc luôn lấp lánh bên mình

.Anh 2-Thuỷ tinh(Merkur):
Cách mặt trời 58 triệu km, có khối lượng bằng 0,05 khối lượng trái đất nhưng là hành tinh có khối lượng riêng lớn nhất trong hệ mặt trời. Thuỷ tinh quay quanh mặt trờihết 88 ngày và quay quanh trục hết 58 ngày đêm trái đất.

.Chị 3-Kim tinh(Venus):
Cách mặt trời 108 triệu km, có khối lượng bằng 0,82 khối lượng trái đất và bán kính xích đạo bằng 0,95 bán kính xích đạo trái đất. Một năm sao Kim dài bằng 225 ngày đêm trái đất và một ngày của nó dài từ 20-24 ngày đêm trái đất.

.Trái Đất: Cách Mặt Trời 1 A.U (A.U:Astronomical Unit hoặc U.A:Unité Astronomique) là khảong cách trung bình từ TĐ đến MTrời và bằng khỏang 150 triệu km. TĐ chuyển động quanh MT một chu kì hết 365,2422 ngày đêm theo quỹ đạo elip . Khối lượng Trái Đất khoảng 6000 tỉ tấn. Bán kính xích đạo của trái đất là 6378km .Vệ tinh duy nhất của trái đất là mặt trăng Sleep [S]. Mặt trăng cách trái đất 384000km, nó tự quay quanh trục và chuyển động quanh trái đất với cùng một chu kì 27,32 ngày. Mặt trăng có khối lượng nhỏ hơn trái đất 80 lần và bán kính chỉ bằng 1/4 bán kính trái đất nên trọng lực ở đây chỉ bằng 1/6 trọng lực trái đất.

.Chú 5-Hoả tinh(Mars) :
Cách mặt trời 228 triệu km. Sao Hoả có hai vệ tinh đều nhỏ hơn mặt trăng của trái đất. Khối lượng của nó bằng 0,12 khối lượng trái đất, nó tự quay quanh trục theo chu kì 24h37mn và quay quanh mặt trời hết 687 ngày đêm trái đất.

.Chú 6-Mộc tinh(Jupiter):
Là hành tinh lớn nhất trong hệ mặt trời với bán kính xích đạo =11,3 lần của trái đấtSurprise [:O]. Mộc tinh cách xa MT hơn TĐ 5,2 lần. Nó quay quanh MT 1 vòng hết 12 năm nhưng 1 ngày chỉ có 9h50mn.

.Cô 7-Thổ tinh(Saturn):
Cách MT 9,5 lần khoảng cách TĐ-MT, sao thổ là hành tinh lớn thứ 2 trong hệvớib bán kính xích bđạo lớn hơn trái đất 9,5 lầnvà khối lượng bằng 95 lần khối lượng trái đất.
Thổ tinh quay quanh MT hết 30 năm TĐ và 1 ngày đêm sao Thổ dài 10h

.Cô 8-Thiên vương tinh(Uranus):
Cách MT hơn TĐ 19,2 lần, có bán kính lớn gấp 4 lần bán kính TĐ , được phát hiện năm 1781 .Một nămsao Thiên vương tinh bằng 84 năm TĐ và một ngày dài 10h49phút. Một năm có 72 ngàn ngày đêm Time [O]

.Chú 9- Hải vương tinh(Neptun):
được phát hiện vào năm 1846, cách xa MT hơn TĐ 30 lần, có kích thước tương đương sao thiên vương và khối lượng bằng 17,2 lần khối lượng TĐ. Một năm sao hải vương dài băng 165 năm TĐ và một ngày đêm ở đây dài 15h

.Cậu Út- Sao Diêm vương(Pluto)::
Cách MT 39,37 u.a, được phát hiện vào năm 1930. Sao DV tự quay quanh trục hết 6 ngày đêm TĐ và một năm dài bằng 247 năm TĐ. Bán kính hành tinh này là 1140 km, có tỷ trong bằng 2. Diêm vương tinh được bao phủ bởi một lớp vật chất nănmg hơn nước đá, chủ yếu là methane trắng, ngoài ra còn có N2 và CO dưới dạng băng hà, trọng lực ở đây chỉ bằng 1/380 của TĐ. Sao diêm vương có một vệ tinh duy nhất là Charon phát hiện năm 1978 , cách hành tinh mẹ 19640km và có bán kính 590km.

Big Smile [:D]Wink [;)]Idea [I]

=====

Các links hay về thiên văn học:

http://vietsciences.free.fr/timhieu/khoahoc/astronomie

http://www.ttvnol.com/thienvanhoc/

http://www.fbs.dk/aargang_02/solsystemet/ : chi tiết Thái Dương Hệ

Trái Đất cùng muôn ngàn tinh tú

Đôi khi, nhìn lên trời đêm, tôi lại nhớ về những ngày thơ dại, khi mình nhìn theo ông trăng và tự hỏi " Thật lạ, sao ông cứ chạy theo mình hoài không biết? Phải chăng ông ở trên đó chỉ có mỗi việc là dõi theo bước chân của thằng nhỏ này thôi sao?
Càng lớn lên, tôi lại càng thấy bầu trời bao la hơn và những vì tinh tú dường như sáng hơn. Rồi tôi lại tự hỏi, ở phía đằng xa ấy có ai đang nhìn mình không nhỉ?
Vũ trụ là gì nhỉ?
Vũ trụ là tất cả những gì hiện hữu. Bạn, tôi và tất cả mọi người đều là một phần trong vũ trụ. Chúng ta đang sống trên một hành tinh gọi là Ðịa cầu hay Trái đất. Hành tinh là một khối do đá và kim loại tạo thành cũng là một phần của vũ trụ. Trái đất đi vòng quanh Mặt trời, Mặt trời là một tinh tú (ngôi sao). Một tinh tú lớn phát ánh sáng cũng là một phần trong vũ trụ. Còn ông Trăng lại đi vòng quanh Trái Đất (hơi luẩn quẩn nhỉ!!!). Nghĩ đi nghĩ lại thì mình gọi ông Mặt Trời thì đúng rồi, còn gọi ông Trăng thì quả hơi phi lí, đáng lẽ là cháu Trăng chứ nhỉ :-)). Còn 1 điều nữa là cháu Trăng của chúng takhông tự phát sáng được đâu, cháu nó trông sáng thế là do phản chiếu những tia sáng từ ông nó (là ông Mặt Trời đó) đến chúng ta mà thôi
Nói về "bậc tổ tiên" chúng ta,
các tinh tú và hành tinh trong vũ trụ kết tụ lại để tạo thành những giải ngân hà, nơi Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm là được gặp lại nhau. Giải ngân hà nó tựa như một “thành phố tinh tú” hàm chứa hàng triệu ngôi sao. Vũ trụ có hàng triệu giải ngân hà như thế, nghĩa là vũ trụ có hàng tỉ tỉ ngôi sao!
Giữa các hành tinh và giải ngân hà là không gian, nơi đó trống rỗng và giá băng. Không gian không có không khí nên con người không thể sống còn ngoài bộ đồ không gian. Vì vậy mà người ta nói Ngưu Lang, Chức Nữ là những "phi hành gia" đầu tiên của nhân loại quả thật không sai!!!
Nếu có những sinh vật nào sống ở nơi khác ngoài vũ trụ, nơi đó phải có không khí. Không gian đen như than. Tất cả sự đen tối đó mà bạn thấy quanh các ngôi sao, là không gian.
Không gian to lớn và đen tối nghĩ tới mà rùng rợn. Ai nghiên cứu về nó phải rất là can đảm! Chúng ta gọi những người nghiên cứu ấy là các “nhà thiên văn học”. Hầu hết những gì bạn đọc trong đây là do sự khám phá của các nhà thiên văn học đó bạn ạ.

Thursday, May 26, 2005

[Programming] C# .NET: How to check Session and get the return URL:

When logging into a page, if the page requests to check User Information, the User must login into system. If he did not logged at that time, the page check session to know and return to Login page with the Return parameter to return to page that the User need to access
----
To check user logged or not, we use SESSION to check:
1. In the Login page, when a user logged successfully into system, the User Infor is kept in Session

==========CODE==========
Session["UserInfo"] = "UserName";
Session.Timeout = 20; //20 minuites
====================

2. In the page be needed to check User Information, system check Session

=======CODE=======
string strUserInfor ="" + (string) Session["UserInfo"];
if (strUserInfor == "") //User did not log in
{
//get the current page
string strRURL = "";
if (Request.QueryString.Length >0) //there is at least 1 parametter of URL
strRURL = Request.CurrentExecutionFilePath + ? + Request.QueryString;
else
strRURL = Request.CurrentExecutionFilePath;
//encode the URL to send as the parametter to Login page
strRURL = Server.UrlEncode(strRURL);
//Return to Login page
Response.Redirect("Login.aspx?rurl="+strRURL);
}

======================

Above is the way to check session of a user and send a return page when user log into system
Thanks for your view and dont hesitate to email to me if you have any question

Kituni

Thursday, May 19, 2005

Thoát Á Luận (Fukuzawa Yukichi)

Nhìn vào hình ảnh Nhật Bản, người ta thấy được sự tiến bộ trong 1 đất nước văn hóa phương Đông. Tự hỏi từ thời Minh Trị Thiên Hoàng đã rất xa, nhưng người Nhầt đã có được cuộc cách tân thật sự để đưa 1 đất nước khó khăn, không tài nguyên, nhiều thiên tai đi lên đến vị thế hôm nay, quả đáng để học tập biết bao
Nguồn gốc
--------------

Nhân các bác trao đổi về vụ Trung Quốc biểu tình trước sứ quán Nhật, tôi xin gửi các bác bản dịch tiếng Việt bài "Thoát Á Luận" của ông Fukuzawa Yukichi (Phúc Trạch Dụ Cát), người được in hình trên tờ 10.000 yên Nhật, mà tôi vừa mới sửa lại.

Bài này được tôi và và anh bạn Nhật đã cố gắng dịch sang tiếng Việt từ năm 2003, nhưng nhưng bản tiếng Việt hồi đó còn "lủng củng" quá. Mới đây tôi đã đọc được thêm một số tài liệu, đặc biệt có tìm được thêm bản tiếng Nhật khác có giải thích rõ hơn là bản tiếng Nhật trên trang web của Đại học Keio, và tôi cũng đã tìm được 1 bản dịch tiếng Anh để so sánh. Tôi hi vọng bản dịch lần này dễ hiểu và lưu loát hơn bản lần trước. Nếu các bác có thêm ý kiến đóng góp thì thật quý hóa.

Hải Âu


Thoát Á Luận

(Phiên bản 3, sửa xong ngày 10/4/2005)

(Chủ Trương Từ Bỏ Châu Á)

Tác giả: Fukuzawa Yukichi
Dịch và giới thiệu: Hải Âu và S. Kuriki

Lời người dịch: Bài xã luận "Thoát Á Luận" được nhà tư tưởng và giáo dục người Nhật Fukuzawa Yukichi (Phúc Trạch Dụ Cát, 1835-1901) viết năm 1885, trong bối cảnh Nhật Bản đang sôi nổi phát động phong trào Minh Trị Duy Tân dưới triều đại của Thiên Hoàng Minh Trị. Bài xã luận này được công bố trên tờ "Thời Sự Tân Báo" (Jiji Shimpo) ngày 16 tháng 3 năm Minh Trị thứ 18 (1885). Nội dung bài xã luận thể hiện quan điểm tiến bộ tiếp thu nền văn minh phương tây và đánh giá tình hình thế giới của tầng lớp trí thức Nhật Bản trước bối cảnh thế giới đang tiến nhanh vào giai đoạn hiện đại và nhiều nước Châu Á đang bị chinh phục bởi các nước phương tây vào thời gian cuối thế kỉ 19 và đầu thế kỉ 20. Sau hơn một thế kỷ, đọc bài Thoát Á Luận chúng ta vẫn thấy được nguyên giá trị của nó và qua đó phần nào hiểu được sự thành công của dân tộc Nhật Bản trong công cuộc cải cách và xây dựng nước Nhật Bản thành một cường quốc kinh tế và kỹ thuật.

----

Nhờ vào phương tiện giao thông tiện lợi trên thế giới, làn gió của văn minh phương tây đang thổi vào phương đông, và không có cỏ cây nào có thể ngăn chặn được làn gió văn minh này. Những người phương tây từ thời cổ kim đến nay đều có cùng dòng dõi giống nhau và họ không khác nhau nhiều lắm. Nếu ngày xưa họ chậm chạp thì ngày nay họ di chuyển hoạt bát và nhanh chóng hơn chính là vì họ lợi dụng được thế mạnh của phương tiện giao thông đó mà thôi. Đối với chúng ta, những người sống ở phương đông, trừ khi chúng ta có quyết tâm vững chắc muốn chống lại xu thế văn minh phương tây thì chúng ta mới có thể chống đỡ được, còn nếu không tốt nhất là chúng ta hãy cùng chia sẻ chung số mệnh với nền văn minh ấy. Nếu chúng ta quan sát kĩ lưỡng tình hình thế giới hiện nay, chúng ta sẽ nhận thấy được rằng chúng ta không thể nào chống lại được sự tấn công dữ dội của nền văn minh ấy. Vậy tại sao chúng ta không cùng nhau bơi nổi trên biển văn minh ấy, cùng nhau tạo ra một làn sóng văn minh ấy, cùng nhau nỗ lực xây dựng và hưởng lạc những thành quả của nền văn minh ấy?

Làn gió văn minh như là sự lan truyền của dịch bệnh sởi. Hiện giờ dịch bệnh sởi khởi phát từ vùng miền tây ở Nagasaki đang lan truyền về phía đông tới vùng Tokyô nhờ tiết trời ấm áp của mùa xuân. Thời điểm này chúng ta sợ sự lan truyền của dịch bệnh này thì phải tìm phương thuốc, nhưng liệu có phương thuốc nào có thể ngăn chặn sự lây lan này không? Tôi có thể chứng minh rằng chúng ta không có một phương thuốc nào ngăn chặn được dịch bệnh cả. Cho dù chúng ta có ngăn chặn được dịch bệnh có thể lây lan này được thì hậu quả là con người chúng ta sẽ chỉ có hư hỏng mà thôi. Trong nền văn minh ấy có cả lợi lẫn hại song song, nhưng lợi luôn nhiều hơn hại, sức mạnh của những điều lợi đó không gì có thể ngăn cản được. Đó chính là điểm mà tôi muốn nói rằng chúng ta không nên tìm cách ngăn cản lại sự lan truyền của nền văn minh ấy. Là những người trí thức, chúng ta hãy góp sức giúp cho sự lan truyền của làn sóng văn minh đó tới toàn dân trong nước để họ thấy được và làm quen với nền văn minh ấy càng sớm càng tốt. Làm được như vậy, đó chính là sự nghiệp của những người trí thức.

Nền văn minh phương tây đang xâm nhập vào Nhật Bản và có thể tính bắt đầu từ chính sách mở cửa của nước nhà vào thời Gia Vĩnh (Kaei, 1848-1854). Người dân trong nước bắt đầu biết đến những giá trị hữu ích của nền văn minh ấy, và đang dần dần tích cực hướng tới tiếp nhận nền văn minh ấy. Nhưng con đường tiến bộ tiếp cận nền văn minh đang bị cản trở bởi chính phủ già nua lỗi thời. Cho nên đó là vấn đề không thể giải quyết được. Nếu chúng ta duy trì chính phủ hiện nay thì nền văn minh chắc chắn không thể xâm nhập vào được. Đó là vì nền văn minh hiện đại không thể song song tồn tại được cùng với những truyền thống Nhật Bản. Nếu chúng ta tìm cách thoát ra khỏi những truyền thống cũ kĩ đó thì đồng nghĩa với việc phải hủy bỏ chính phủ đương thời đi. Thế thì đương nhiên nếu chúng ta ngăn cản lại nền văn minh đang xâm nhập vào Nhật Bản thì chúng ta không thể giữ gìn được nền độc lập của chúng ta. Dù thế nào đi chăng nữa thì sự náo động mãnh liệt của nền văn minh thế giới không cho phép vùng Đảo Đông Á cứ tiếp tục ngủ trong sự cô độc nữa.

Trong thời điểm hiện nay, những sĩ phu Nhật Bản chúng ta hãy dựa trên cơ sở đại nghĩa “coi trọng quốc gia và coi nhẹ chính phủ”, thêm nữa chúng ta có cơ may được dựa trên thánh chỉ tôn nghiêm của Thiên Hoàng, nhất định chúng ta phải từ bỏ chính phủ cũ, thành lập chính phủ mới, không phân biệt quan lại triều đình và thần dân, toàn dân trong nước tiếp thu nền văn minh hiện đại phương tây. Nếu chúng ta làm được như vậy, chúng ta không những có thể thoát ra khỏi sự trì trệ lạc hậu cũ kĩ của nước Nhật Bản mà còn có thể đặt lại được một trật tự mới trên toàn Châu Á. Chủ trương của tôi chỉ gói gọn trong hai chữ “Thoát Á”.

Nước Nhật Bản chúng ta nằm tại miền cực đông Châu Á, giá như chúng ta có tinh thần dân tộc thoát ra khỏi những thói quen cổ hủ của Châu Á mà tiếp cận tới nền văn minh phương tây thì chúng ta đã có thể hoà nhập với nền văn minh phương tây rồi. Tuy nhiên, thật không may cho Nhật Bản chúng ta, bên cạnh nước chúng ta có hai nước láng giềng, một nước gọi là Chi Na (Trung Quốc), một nước gọi là Triều Tiên. Cả hai dân tộc của hai nước này giống như dân tộc Nhật Bản chúng ta đều được nuôi dưỡng theo phong tục tập quán, tinh thần và nền giáo dục chính trị kiểu Châu Á cổ lai hi. Tuy nhiên, có lẽ do nhân chủng khác nhau, hoặc do quá trình di truyền khác nhau, hoặc do nền giáo dục khác nhau nên có sự khác biệt đáng kể giữa ba dân tộc. Dân tộc Trung Quốc và Triều Tiên giống nhau nhiều hơn và không có nhiều điểm giống với dân tộc Nhật Bản. Cả hai dân tộc này đều không biết đường lối phát triển quốc gia tự lập.

Ngày nay trong thời đại phương tiện giao thông tiện lợi, cả hai dân tộc không thể không nhìn thấy được sự hiện hữu của nền văn minh phương tây. Nhưng họ lại cho rằng những điều mắt thấy tai nghe về nền văn minh phương tây như vậy cũng không làm họ động tâm động não. Suốt hàng nghìn năm họ không hề thay đổi và vẫn quyến luyến với những phong tục tập quán cũ kĩ bảo thủ. Giữa thời buổi văn minh mới mẻ và đầy khí thế ngày nay mà khi bàn luận về giáo dục thì họ thường lên tiếng giữ gìn nền giáo dục Nho học (Hán học), bàn về giáo lý của trường học thì họ chỉ trích dẫn những lời giáo huấn “Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí”, và chỉ phô trương coi trọng hình thức bên ngoài giả tạo, thực chất họ coi thường chân lí và nguyên tắc, còn đạo đức thì hung hăng tàn bạo và vô liêm xỉ không lời nào tả xiết, đã vậy họ lại còn kiêu căng tự phụ.

Theo đánh giá của tôi, trong tình hình lan truyền mạnh mẽ của nền văn minh phương tây sang phương đông như hiện nay, hai nước ấy không thể giữ gìn được nền độc lập. Nếu trong hai nước ấy, xuất hiện những nhân tài kiệt xuất mở đầu bằng công cuộc khai quốc, tiến hành cuộc đại cải cách chính phủ của họ theo quy mô như phong trào Duy Tân (Minh Trị Duy Tân) của chúng ta, rồi cải cách chính trị, đặc biệt là tiến hành các hoạt động đổi mới nhân tâm và cách suy nghĩ thì may ra họ mới giữ vững được nền độc lập, còn nếu không làm được như vậy thì chắc chắn chỉ trong vòng vài năm tới hai nước sẽ mất, đất đai của các hai nước ấy sẽ bị phân chia thành thuộc địa của các nước văn minh khác trên thế giới. Vậy lý do tại sao? Đơn giản thôi, vì tại thời điểm mà sự lan truyền của nền văn minh và phong trào khai sáng (bunmei kaika) giống như sự lan truyền bệnh sởi, hai nước Trung Quốc và Triều Tiên đã chống lại quy luật lan truyền tự nhiên ấy của nền văn minh. Họ quyết liệt tìm cách chống lại sự lan truyền nền văn minh ấy ví như họ tự đóng chặt cửa sống trong phòng khép kín không có không khí lưu thông thì sẽ bị chết ngạt.

Chúng ta có câu tục ngữ “môi hở răng lạnh”, nghĩa là các nước láng giềng không thể tách rời được nhau và giúp đỡ lẫn nhau, nhưng hai nước Trung Quốc và Triều Tiên trong thời điểm hiện nay không đóng vai trò giúp đỡ một chút nào cho nước Nhật chúng ta cả. Dưới nhãn quan của người phương tây văn minh, họ nhìn vào những gì có ở hai nước Trung Quốc và Triều Tiên thì sẽ đánh giá nước Nhật chúng ta cũng giống hai nước ấy, có nghĩa là họ đánh giá ba nước Trung Hàn Nhật giống nhau vì ba nước cùng chung biên giới. Lấy ví dụ, chính phủ Trung Quốc và Triều Tiên chuyên chế cổ phong và không có hệ thống pháp luật nên người phương tây cũng nghĩ rằng Nhật Bản chúng ta cũng là một nước chuyên chế và không có luật pháp. Các sĩ phu hai nước Trung Quốc và Triều Tiên mê tín hủ lậu không biết đến khoa học là gì thì học giả phương tây nghĩ Nhật Bản chúng ta cũng chỉ là một nước âm dương ngũ hành. Nếu người Trung Quôc hèn hạ không biết xấu hổ thì nghĩa hiệp của người Nhật cũng bị hiểu nhầm. Nếu ở Triều Tiên có hình phạt thảm khốc thì người Nhật cũng bị người phương tây coi là không có lòng nhân ái. Chúng ta có thể nêu ra biết bao nhiêu ví dụ cũng không hết được. Lấy những ví dụ này, tôi ví trường hợp nước Nhật Bản bên cạnh các nước Trung Quốc và Triều Tiên không khác gì trường hợp trong một làng có một người sống bên cạnh toàn những người ngu đần, vô trật tự, hung bạo và nhẫn tâm thì dù người đó có là người đúng đắn lương thiện đến đâu đi chăng nữa cũng bị nhiều người khác cho rằng là “cá mè một lứa”, cũng chẳng khác gì những người hàng xóm. Khi những vụ việc rắc rối này sinh sôi nảy nở có thể gây ảnh hưởng trở ngại lớn tới con đường ngoại giao của chúng ta. Thực tế này là một đại bất hạnh cho nước Nhật Bản!

Vì vậy, nhằm thực hiện sách lược của chúng ta thì chúng ta không còn thời gian chờ đợi sự khai sáng (enlightenment, bunmei kaika) của các nước láng giềng Châu Á để cùng nhau phát triển được mà tốt hơn hết chúng ta hãy tách ra khỏi hàng ngũ các nước Châu Á, đuổi kịp và đứng vào hàng ngũ các nước văn minh phương tây. Chúng ta không có tình cảm đối xử đặc biệt gì với hai nước láng giềng Trung Quốc và Triều Tiên cả, chúng ta hãy đối xử với hai nước như thái độ của người phương tây đối xử. Tục ngữ có câu “gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”, nghĩa là nếu chúng ta chơi với những người bạn xấu, thì chúng ta cũng trở thành người xấu. Đơn giản là chúng ta đoạn tuyệt kết giao với những người bạn xấu ở Châu Á!

Theo “Thời Sự Tân Báo” (Jiji Shimpo) – Ngày 16 tháng 3 năm Minh Trị thứ 18 (1885)

----------------------------------------------------------------------

Lời cảm tạ: Các dịch giả xin cám ơn thày Võ Việt Nhật (Nagoya) cùng các thành viên Câu Lạc Bộ Tiếng Nhật (Japanese Club: http://ann.phys.wani.osaka-u.ac.jp/~an/jclub/), Nhóm Dịch Trẻ (http://www.vn2k.org/vn-book), và các thành VKS đã tạo điều kiện giúp đỡ, trao đổi những thông tin bổ ích và bình luận giúp cho việc sưu tầm và dịch thành công bài văn tiếng Nhật cổ này.


Tài liệu tham khảo:

1. Bản tiếng Nhật: http://www.chukai.ne.jp/~masago/datuaron.html

2. Bản tiếng Nhật của Đại học Keio: http://www.jca.apc.org/kyoukasyo_saiban/datua2.html

3. Bản dịch tiếng Anh: David Lu, ed., Japan: A Documentary History (Amonk, New York: M.E. Sharpe, 1997), pp.351-353. http://www2.chass.ncsu.edu/ambaras/hi233/R...ukuzawa1885.htm
-----------------------

Monday, May 16, 2005

Con đường khoa học đẹp vô cùng nhưng cũng đầy cạm bẫy (GS Ngô Gia Hy)

Thư ngỏ gửi các bạn sắp vào đại học:
Con đường khoa học đẹp vô cùng nhưng cũng đầy cạm bẫy
GS Ngô Gia Hy

TTCN - Khoa học là chính xác, hệ thống và phát triển. Chính xác nên không chấp nhận giả dối. Hệ thống nên đòi hỏi sự tổng hợp trên luận lý. Phát triển nên yêu cầu người làm khoa học đừng tự mãn.Nói thế nhưng các bạn trẻ cứ mạnh dạn bước vào con đường khoa học với bốn hành trang mà tôi nghĩ rằng ai cũng có:
- Trung thực
- Tư duy sáng tạo
- Kiên trì
- Khiêm tốn

Con đường khoa học đẹp đẽ vô cùng, với muôn sắc thái. Thiên nhiên có bao nhiêu cảnh đẹp mê hồn, cho bạn vài phút rung động thế rồi thôi. Nó còn bắt bạn phải đi du lịch và có tiền mới tới được nó. Khoa học thì không thế, bạn cứ ở nhà, ở trường, thư viện, ở phòng khảo cứu, với Internet là gián tiếp bạn đã gặp bao nhiêu tiền nhân.
Các bậc tiền bối, từ ngàn xưa đã mở đường cho bạn đến một chân trời rộng mở để khám phá muôn vàn bí ẩn của sự vật. Khoa học là thừa kế, nó đã tạo ra văn minh. Bạn cứ mạnh dạn tiến lên. Vấp ngã sẽ đứng lên hăng say hơn nữa, bạn sẽ học hỏi không những kiến thức mà sẽ tự rèn luyện thành người, con người ở thế giới này, với óc sáng tạo, say mê sự thật và dám đi tìm sự thật dù phải hi sinh, tù đày như Galilé, Copernic.
Khoa học không phản bạn nhưng chính bạn đã phản mình nếu mắc bốn tội lớn trên con đường khoa học.
Tội thứ nhất là không trung thực: quay cóp, “phao” như bươm bướm tới mùa thi là một quốc nạn. Bạn đã tự dối mình, dối thầy, dối xã hội và phản khoa học. Vì bạn chẳng biết gì về khoa học hết, mà chỉ là con vẹt, nói mà không biết nói gì. Nghiên cứu khoa học mà thiếu trung thực thì đừng bao giờ làm nghiên cứu để sau này mắc cái tội công bố thành quả giả tạo.
Tội thứ hai là kiêu ngạo: kiêu ngạo, tự cao tự đại, tự mãn thì đâu cần học hỏi sưu tầm, tư duy lao động. Bạn đừng quên rằng khoa học mênh mông vô bờ bến. Cái biết của con người so với cái chưa biết chỉ như hạt cát trên bãi biển. Riêng về ngành y, con người còn dốt lắm. Sinh, lão, bệnh, tử vẫn là khổ đế.
Tội thứ ba là thiếu tư duy sáng tạo: không biết phân biệt phải trái, không biết bất mãn với gì đã học để tìm tòi cái mới. Thụ động, ngừng ở chữ nghĩa chỉ là thi cho đậu, không phải tiến vào khoa học. Thông tin, chữ nghĩa chỉ để tham khảo, phải vượt lên trên may ra mới tìm thấy sự thật.
Cái tội thứ tư là mất kiên trì: con đường khoa học đẹp đẽ vô cùng nhưng đầy chông gai và đá nhọn. Một công trình nghiên cứu khoa học, nhiều khi phải mất hàng chục năm mới hoàn thành.
Trong bốn tội trên, thiếu trung thực, tức mất nhân cách là tiêu cực nhất.
Bí quyết để thành công trong khoa học, ngoài diệt trừ bốn tiêu cực kể trên, là:
* Lao lực, bất kể ngày đêm hãy gắn đề tài nghiên cứu vào con tim khối óc.
* Hoạch định phương pháp nghiên cứu:
- Xây dựng đề cương và nêu rõ mục tiêu của đề tài nghiên cứu, một hay hai mục tiêu là đủ rồi.
- Hoạch định chương trình hoạt động (sưu tầm, thực hiện từng bước).
- Đánh giá thường xuyên kết quả, đối chiếu với mục tiêu, dựa vào thống kê khoa học.
* Làm việc thành nhóm nghiên cứu có phân công, kiểm điểm, hội thảo và kết luận.
* Dĩ nhiên có thầy hướng dẫn, để đừng đi quá sâu vào sai lầm.
Sau cùng, nghiên cứu khoa học là phương pháp giáo dục hoàn thiện nhất. Nó đòi hỏi: tự học, chủ động, tự đào tạo. Nó phát triển bốn mặt chiến lược của dạy và học:
- Mặt kiến thức để đi tìm đến sự thật.
- Mặt kỹ năng để đi đến sáng tạo.
- Mặt thái độ để đi đến say mê.
- Mặt nhân cách để thành con người có đạo đức.
Khoa học để phục vụ con người không phải để giết người kiểu Đức quốc xã.
Tôi xin chân thành nhắn nhủ các bạn: qua ngưỡng cửa đại học là bạn có vinh dự bước vào con đường khoa học mênh mông và tươi đẹp, vậy bắt đầu ngay từ hôm nay, bạn hãy xử sự như “nhà khoa học”.
Chúc các bạn thành công

GS. NGÔ GIA HY
(From TuoiTre newspapge)

Monday, May 09, 2005

Mười điều tâm niệm của Đạo Phật

Mười Ðiều Tâm Niệm

1. Nghĩ đến thân thể đừng cầu không bệnh khổ, vì không bệnh khổ thì tham dục dễ sanh.
2. Ở đời đừng cầu không khó khăn hoạn nạn, vì không khó khăn hoạn nạn thì kiêu xa nổi dậy.
3. Tự xét tâm tính đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.
4. Xây dựng đạo hạnh đừng mong không bị ma chướng, vì không bị ma chướng thì chí nguyện không kiên cường.
5. Việc làm đừng mong dễ thành, vì dễ thành thì lòng khinh thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng mong lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghiã.
7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất kiêu căng.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là có ý mưu đồ
9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì si mê phải động.
10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.

Bởi vậy, Ðức Phật dạy:

1. Lấy bịnh khổ làm thuốc thần
2. Lấy hoạn nạn làm giải thoát
3. Lấy khúc mắc làm thú vị
4. Lấy ma quân làm bạn đạo
5. Lấy khó khăn làm thích thú
6. Lấy kẻ tệ bạc làm người giúp đỡ
7. Lấy người chống đối làm nơi giao du
8. Coi thi ân như đôi dép bỏ
9. Lấy sự xã lợi làm vinh hoa
10. Lấy oan ức làm cửa ngõ đạo hạnh

Nên chấp thuận trở ngại thì lại thông suốt, mà mong cầu thông suốt thì sẽ bị trở ngại, Ðức Thế Tôn thực hiện huệ giác Bồ Ðề ngay trong sự trở ngại, như Ương Quật hành hung, Ðề Bà quấy phá, mà Ngài giáo hóa cho thành đạo cả. Như vậy há không phải chính sự chống đối lại làm sự thuận lợi và sự phá hoại làm sự tác thành tác thành cho ta?
Ngày nay, những người học đạo, trước hết không dấn mình vào trong mọi sự trở ngại, nên khi trở ngại áp đến thì không thể ứng phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất hết, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào!

Luận Bảo Vương Tam Muội